Tóm tắt những điểm chính
Phần thực hành đã giúp chúng ta lĩnh hội những nội dung chính của chương này, tới đây tôi sẽ tóm lược những đóng góp của Adorno và Horkheimer trong đó nhấn mạnh tới tầm quan trọng về mặt phương pháp. Đặt Adorno bên cạnh trường phái Arnold/Leavise, có thể thấy giữa họ những điểm chung về phương pháp luận:
* Giống như Arnold/Leavise, Adorno cũng liên hệ những loại hình văn hóa với hoàn cảnh lịch sử và nền văn hóa công nghiệp đại chúng, những lí thuyết của ông đề cao tầm quan trọng và sự vượt trội của những nghệ phẩm đích thực và cao siêu mà theo ông có thể làm thay đổi xã hội một cách tốt đẹp hơn.
* Rõ ràng, lý thuyết phê phán này đòi hỏi sự phân biệt [văn hóa đỉnh cao/văn hóa bình dân] và có thể được nhìn nhận trên phương diện trau dồi nhận thức phê phán.
* Văn hóa phổ thông (sản phẩm của nền công nghiệp văn hóa) được phân tích, đánh giá và được hiểu một cách tiêu cực như là những công thức và có tính khả đoán.
* Sự kháng cự [chống lại nền công nghiệp văn hóa] và sự tỉnh thức là những yếu tố trọng tâm trong cách thực hành lý thuyết phê phán của Adorno.
* Vai trò quyết định đối với các giá trị văn hóa vẫn phụ thuộc vào thiểu số - trong trường hợp Adorno, là giới trí thức Marxist.
Những đóng góp của Trường Franfurt đi xa hơn những vị tiền bối bằng vào cách thức như sau:
* Qua việc kết hợp chủ nghĩa Marx với thuyết phân tâm của Freud, cho rằng quần chúng không phải là mối đe dọa đối với nền văn minh mà [ngược lại] bị 'man di hóa' bởi nền công nghiệp văn hóa - như những nạn nhân bị tước quyền, bị chi phối và phi chính trị hóa.
* Nghệ thuật đích thực/đỉnh cao không phải tự nhiên được khuếch tán xuống đám đông bằng việc quần chúng được 'văn minh hóa', mà nó khuyến khích họ dám thách thức cái hệ thống hiện hành mà nền công nghiệp văn hóa dựa vào đó để sinh tồn.
* Thảo luận về văn hóa của Trường Frankfurt không phải là đi ra ngoài chính trị; trên thực tế, khác hoàn toàn với tiếp cận của nhà Leavise, trường phái Frankfurt mang tính chính trị tự thân. Nền công nghiệp văn hóa là một lũng đoạn về mặt chính trị bởi vì nó làm giàu cho bọn tư bản công nghiệp và bóc lột, áp chế và bần cùng hóa cuộc sống của giai cấp vô sản[akak, Marx quá]
* Adorno mở rộng sự phê phán của mình bằng việc quy kết cho lý tính Khai sáng: tư tưởng Khai sáng, thay vì hiện thực hóa những ước mơ nhân bản, rốt cục lại lai dắt đến chế độ toàn trị phát xít và những trại giết người.
Cảnh báo sự hiểu đơn giản hóa
Nếu các em đọc các phần viết về phương pháp luận trong những mục tóm tắt của cuốn sách này, các em có thể thấy là tôi lưu ý rằng lịch sử của lý thuyết phê phán văn hóa là một chuỗi những bước chuyển nhịp nhàng của một trường phái phân tích văn hóa đã được khởi đi một cách mạch lạc. Sự suy diễn đơn giản là cái nên tránh.
Rất nhiều thuyết phê phán văn hóa hiện thời đã phê bình quan điểm cho rằng lịch sử là một quá trình tiến bộ đơn giản của các sự kiện và các ghi chép. Câu hỏi về tính liên tục là một câu hỏi phức tạp bởi vì một mặt tự bản thân các vị học giả chịu ảnh hưởng lẫn nhau (ví dụ như nhà Levise tham khảo Arnold, Adorno chịu ảnh hưởng bởi Marx và Freud), mặt khác thì sự kiến tạo lịch sử, các luồng tư tưởng, các phong trào v.v... đều là kết quả của hàng loạt lựa chọn, nối kết với những cách thức tiến hành và tri nhận về các hiện tượng khác nhau. Như Stuart Hall từng viết, 'đối với các nghiên cứu tri thức phê phán nghiêm túc, không có cái gọi là 'sự bắt đầu tuyệt đối' mà hiếm có những tiếp nối liên tục mà không đứt gãy', ngành nghiên cứu văn hóa nảy sinh từ 'những đứt gãy quan trọng - khi mà những luồng tư tưởng cũ bị phá sản, những tinh hoa già cỗi bị thay thế, và những yếu tố - cũ và mới - được tái hợp xung quanh một hệ thống giả thuyết và chủ đề mới' (Stuart Hall [1980] trong Munns và Rajan, A Cultural Studies Reader: History, Theory, Practice, 1995: 195). Chương 14 của cuốn sách này sẽ thảo luận sâu hơn về nghiên cứu văn hóa và căn tính.
[ ... ]
Phần thực hành đã giúp chúng ta lĩnh hội những nội dung chính của chương này, tới đây tôi sẽ tóm lược những đóng góp của Adorno và Horkheimer trong đó nhấn mạnh tới tầm quan trọng về mặt phương pháp. Đặt Adorno bên cạnh trường phái Arnold/Leavise, có thể thấy giữa họ những điểm chung về phương pháp luận:
* Giống như Arnold/Leavise, Adorno cũng liên hệ những loại hình văn hóa với hoàn cảnh lịch sử và nền văn hóa công nghiệp đại chúng, những lí thuyết của ông đề cao tầm quan trọng và sự vượt trội của những nghệ phẩm đích thực và cao siêu mà theo ông có thể làm thay đổi xã hội một cách tốt đẹp hơn.
* Rõ ràng, lý thuyết phê phán này đòi hỏi sự phân biệt [văn hóa đỉnh cao/văn hóa bình dân] và có thể được nhìn nhận trên phương diện trau dồi nhận thức phê phán.
* Văn hóa phổ thông (sản phẩm của nền công nghiệp văn hóa) được phân tích, đánh giá và được hiểu một cách tiêu cực như là những công thức và có tính khả đoán.
* Sự kháng cự [chống lại nền công nghiệp văn hóa] và sự tỉnh thức là những yếu tố trọng tâm trong cách thực hành lý thuyết phê phán của Adorno.
* Vai trò quyết định đối với các giá trị văn hóa vẫn phụ thuộc vào thiểu số - trong trường hợp Adorno, là giới trí thức Marxist.
Những đóng góp của Trường Franfurt đi xa hơn những vị tiền bối bằng vào cách thức như sau:
* Qua việc kết hợp chủ nghĩa Marx với thuyết phân tâm của Freud, cho rằng quần chúng không phải là mối đe dọa đối với nền văn minh mà [ngược lại] bị 'man di hóa' bởi nền công nghiệp văn hóa - như những nạn nhân bị tước quyền, bị chi phối và phi chính trị hóa.
* Nghệ thuật đích thực/đỉnh cao không phải tự nhiên được khuếch tán xuống đám đông bằng việc quần chúng được 'văn minh hóa', mà nó khuyến khích họ dám thách thức cái hệ thống hiện hành mà nền công nghiệp văn hóa dựa vào đó để sinh tồn.
* Thảo luận về văn hóa của Trường Frankfurt không phải là đi ra ngoài chính trị; trên thực tế, khác hoàn toàn với tiếp cận của nhà Leavise, trường phái Frankfurt mang tính chính trị tự thân. Nền công nghiệp văn hóa là một lũng đoạn về mặt chính trị bởi vì nó làm giàu cho bọn tư bản công nghiệp và bóc lột, áp chế và bần cùng hóa cuộc sống của giai cấp vô sản[akak, Marx quá]
* Adorno mở rộng sự phê phán của mình bằng việc quy kết cho lý tính Khai sáng: tư tưởng Khai sáng, thay vì hiện thực hóa những ước mơ nhân bản, rốt cục lại lai dắt đến chế độ toàn trị phát xít và những trại giết người.
Cảnh báo sự hiểu đơn giản hóa
Nếu các em đọc các phần viết về phương pháp luận trong những mục tóm tắt của cuốn sách này, các em có thể thấy là tôi lưu ý rằng lịch sử của lý thuyết phê phán văn hóa là một chuỗi những bước chuyển nhịp nhàng của một trường phái phân tích văn hóa đã được khởi đi một cách mạch lạc. Sự suy diễn đơn giản là cái nên tránh.
Rất nhiều thuyết phê phán văn hóa hiện thời đã phê bình quan điểm cho rằng lịch sử là một quá trình tiến bộ đơn giản của các sự kiện và các ghi chép. Câu hỏi về tính liên tục là một câu hỏi phức tạp bởi vì một mặt tự bản thân các vị học giả chịu ảnh hưởng lẫn nhau (ví dụ như nhà Levise tham khảo Arnold, Adorno chịu ảnh hưởng bởi Marx và Freud), mặt khác thì sự kiến tạo lịch sử, các luồng tư tưởng, các phong trào v.v... đều là kết quả của hàng loạt lựa chọn, nối kết với những cách thức tiến hành và tri nhận về các hiện tượng khác nhau. Như Stuart Hall từng viết, 'đối với các nghiên cứu tri thức phê phán nghiêm túc, không có cái gọi là 'sự bắt đầu tuyệt đối' mà hiếm có những tiếp nối liên tục mà không đứt gãy', ngành nghiên cứu văn hóa nảy sinh từ 'những đứt gãy quan trọng - khi mà những luồng tư tưởng cũ bị phá sản, những tinh hoa già cỗi bị thay thế, và những yếu tố - cũ và mới - được tái hợp xung quanh một hệ thống giả thuyết và chủ đề mới' (Stuart Hall [1980] trong Munns và Rajan, A Cultural Studies Reader: History, Theory, Practice, 1995: 195). Chương 14 của cuốn sách này sẽ thảo luận sâu hơn về nghiên cứu văn hóa và căn tính.


Best Blogger Tips