I-tube: I would be the piano in my next life:-)

24.2.11

Diễn "nghĩa" Vọng Phu :-)

Nhân đọc Vọng Phu diễn nghĩa của Titi, tự nói chiện với mình về Luân lý, vì Titi đã nói đủ và hay về Tình yêu rồi.

1. Tích Hòn Vọng Phu kể chuyện hai anh em ruột lấy nhau vì không biết. Khi người anh/chồng biết được sự thật đã bỏ đi. Người em/vợ vì đợi chờ mà hóa đá ôm con. Tôi có hỏi Titi là nếu ngược lại, người nữ biết được sự thật, thay vì người nam, thì cả hai sẽ hành động như thế nào?

Sự thật ở đây là hai người đã phạm vào luân lý. Luân lý của loài người văn minh là cấm giao phối cận huyết. Nó không đơn giản là một khế ước đạo đức xã hội. Nó còn là tuân thủ những quy tắc của di truyền học (bổ sung: câu này tôi không chắc lắm, xin bạn đọc tham khảo thêm các nguồn tin cậy để có thông tin chính xác).

Vấn đề còn lại là ai dám phá vượt qua cái Luân lý ấy? Nàng Thô Thị vẫn giữ tình yêu của mình, chờ đợi người chồng ngàn năm. Nhưng sự chờ đợi trong trạng thái nàng không biết cái sự thật tày đình kia.

Nói chen ngang, chuyện xưa vẫn cho thấy những dấu hiệu của tâm lí trọng nam khinh nữ. Trong chuyện Vọng Phu, người phải chờ chắc chắn là người phụ nữ. Người không biết và ngây ngô suốt ngàn năm, chỉ biết một thứ duy nhất - Tình Yêu - đó vẫn là người phụ nữ. Vừa đáng ca ngợi - vừa đáng thương.

Trong rất nhiều hình ảnh ngợi ca phụ nữ, chữ đáng thương rất tiếc, luôn đi kèm.

2. Chuyện Trầu Cau: vẫn lại là cái luân lý nữa, dù mức độ của nó nhẹ hơn: phụ nữ đã có chồng không thể nhận nhầm người khác là chồng mình. Một lần nữa, cái oái oăm lại xảy ra: vì người nhận lầm là anh em sinh đôi/giống nhau như hai giọt nước, so với chuyện Vọng Phu là hai anh em ruột không nhận ra nhau.

Cái bi kịch đặc biệt và cũng hi hữu ấy, dường như là một nỗ lực ngầm chỉ của người xưa, rằng vẫn có cái kẽ hở, hay là một exception - ngoại lệ cho cái gọi là luân lý vốn tưởng như không loại trừ bất kì ai.

Trong chuyện Trầu Cau: một lần nữa, người nam lại bỏ đi trước. Giống như Tô Văn, anh/chồng của Tô Thị, người chồng trong Trầu Cau cũng không chịu đựng nổi sự phát xét của Luân lý. Đó không phải là hành động ghen tuông. Anh bỏ đi vì không vượt qua được mặc cảm, vợ mình cười với người khác, mà lại là em trai mình.

Như vậy xem ra, người đàn ông thường là người chịu khuất phục trước Luân lý - mà sản phẩm Luân lý, thường là do chính đàn ông dựng nên, kể từ khi xã hội chuyển từ mẫu hệ lên phụ hệ.

Người đàn ông trong Vọng Phu, tự mặc cảm với tội lỗi mình gây ra, người này bỏ đi như một sự bất lực và tiêu cực, anh không đủ can đảm để dối diện với nó.

Người đàn ông trong Trầu Cau, lại mặc cảm với "tội lỗi" mà người vợ (vô tình) gây ra, hay sự trái khoáy của số phận. Người này có tiến bộ hơn chút xíu, hoặc bị ràng buộc vì kẻ liên đới là em trai ruột của mình. Tiến bộ hơn vì anh đã không trách mắng vợ, mà âm thầm bỏ đi. Tất nhiên, anh cũng có một phần trách chính bản thân đã để cho tình huống ấy xảy ra. Anh bỏ đi một cách tự ti.

Do đó, cái mà tôi tiếp tục hỏi, nếu người đàn bà biết về sự thật - hay cái Luân lý, hay đạo đức xã hội ràng buộc mỗi chúng ta - thì người nữ có bỏ đi không, hoặc họ sẽ hành động như thế nào?

3. Chuyện Người thiếu phụ Nam Xương: người vợ trong trường hợp này là người bỏ đi. Khi bị hiểu lầm về cái bóng trên vách nhà, không thể thanh minh được với chồng, chị đã tìm đến cái chết.

Sự tức giận của người chồng không chỉ vì ghen tuông, mà vì anh ta đại diện cho một thứ luân lý do chính giới của mình tạo ra: người phụ nữ phải chung thủy tuyệt đối. Khi anh mắng chửi vợ, anh là hiện thân của quan tòa luân lý, không đơn thuần là người chồng bị phụ bạc.

Và người phụ nữ đã bỏ đi, hơn thế, đi chết.

Như vậy câu trả lời cho câu hỏi của tôi là người nữ cũng sẽ khuất phục trước luân lý và cũng lại tìm con đường phân ly?

Không đơn giản thế. Cái chết của người thiếu phụ Nam Xương là chết vì mình vô tội, để chứng minh sự trong trắng của mình. Cái chết ấy không những không phải sự khuất phục, mà nó buộc người chồng - người thực thi luân lý kia phải gặm nhấm sự hối hận. Tức là nó chống lại luân lý.

Do đó, dường như có một sự thỏa thuận ngầm của truyện cổ tích, truyền thuyết rằng: nên để cho phụ nữ đóng vai KHÔNG BIẾT. Bởi vì phụ nữ quá mạnh mẽ, họ có thể và sẵn sàng vượt qua Luân Lý. Nếu nàng Tô thị biết sự thật, tôi tin nàng sẽ không đi đâu cả, và càng không tìm đến cái chết.

Cái duy nhất phụ nữ chết vì - là Tình yêu.

Người Vọng Phu ôm con chết hóa đá vì Tình Yêu.

Người vợ của Trầu Cau chết theo chồng cũng vì Tình Yêu.

Người thiếu phụ Nam Xương chết cũng vì Tình Yêu.

Còn đàn ông thì chết vì Luân lý.

Cả 3 chuyện đều là thuần Việt. Thế mới biết tư tưởng dân gian Việt Nam đã tiến bộ biết chừng nào.Hơn cả những tư tưởng phương Tây mãi sau này, thời hiện đại, mới nói được những câu như đàn bà chết vì tình, đàn ông chết vì nhục.

Đến đây, ai cũng có thể dễ dàng trả lời câu hỏi: cái gì mạnh hơn, và worth dying for hơn: Luân Lý hay Tình Yêu?

Cho nên đàn ông mới là những kẻ đáng thương và yếu đuối. Phụ nữ là những người đáng kính và cũng... đáng sợ!

Khi họ yêu họ có thể dời non lấp bể, hóa đá. Ngược lại, cũng có thể đốt chồng để có tiền đánh bạc, giết con để đoạt ngôi báu, khi đã hết hoặc không yêu.

Thế giới yên bình, nếu mỗi người phụ nữ đều được yêu thương. Đàn ông nên biết điều đó cho yên thân :-D
[ ... ]

16.2.11

Chữ bóng

bóng chữ động chân cầu

Ông thầy mình rất hay sửa văn của mình. Hôm nay lại bị sửa nữa, thật là tức chết. Ổng nói văn mày rõ nhưng cục mịch và ít hình ảnh. Có lẽ phải đạt đến trình giáo sư thì mới có thể nói những câu khái quát, đầy văn tính, kiểu như: "Hơn nửa thế kỷ đã qua, lí thuyết xxx từng lớp từng lớp sóng đánh vào bờ cát của truyền thống tư duy yyy, tuy rằng âm hưởng dội về mới chỉ là bọt trắng của zzz, nhưng không thể phủ nhận nó đã xói mòn những xxyyzz..."

Văn tính mang tính nữ là chắc. Nhưng vì nó không hẳn là nữ, nên chính xác phải gọi là tính bóng. Bóng nghĩa là ngả về phía nữ nhiều hơn. Ai viết nhiều đọc nhiều, càng làm việc với chữ càng ngả về như thế!

Một là, để làm cho bài viết hay, rõ ràng phải ngả ngớn, ngọt nhạt, õng ẹo, dụ mật người đọc. Rất thường xuyên phải chọn những từ thật đắt, bóng bẩy, giống như ta phải make up, xài hàng hiệu hợp thời trang. Quá bóng.

Hai là, hình ảnh. Cái ví dụ như trên và ti tỉ ví dụ nữa, xin miễn kể lể dài dòng, là mang tính bóng. Hình ảnh là để mơ tưởng, để ngắm nghía, chiêm ngưỡng. Các biểu tượng nam đứng đắn không dành cho chiêm ngưỡng, nó dành cho phục kính. 1000 đời nay đã thế, và vẫn như thế, về mặt ý niệm, còn về thực tế có thể nó sẽ chết rụng dần đi. Nói chung, hình ảnh là bóng.

Ba là, tính tương đối, ẻo lả. Chữ nghĩa dù có đanh thép đến mấy, có tính chiến đấu đến mấy, là hệ thống kí hiệu đa tầng đa lớp đa diện đến mấy cũng chỉ là chữ nghĩa trói gà không chặt và diêm dúa biểu đạt cho một đối tượng nào đó. Cái biểu đạt đích thị là cái bóng. Bóng.

Bốn là, bản thân văn bản chữ nghĩa để đọc được đã cần phải chau chuốt. Bóng thật.

Sơ sơ vài ba lí do đã không ai bắt bẻ được bóng tính của chữ nghĩa. Vậy thì cần thừa nhận với nhau là càng viết càng bóng tợn, càng đọc càng bóng dữ. Những người xích lại gần nhau bằng chữ nghĩa, cũng dần dà càng mềm mại duyên dáng ý nhị yểu điệu hơn. Ô hô.

Không thể thoát ra khỏi nó. Dù bạn có là ai. Triết gia phi phàm là những người nỗ lực vươn đến cái vô giới của chữ bằng sự trừu tượng tối đa để giành giật lại cái nam tính ít ỏi [với nam tính được hiểu là đối lập với những cái đặc trưng bóng kể trên của viết lách ]. Giả sử điều này là đúng (dù nó được mình phán bừa), thì cũng không mâu thuẫn với sự ngày càng cô đơn của triết gia và những tay viết thiên về lí tính nói chung. Thiên hạ (viết) bóng cả, chỉ còn một nhúm nam xịn thì thật là buồn chán và đơn độc nào bằng.

Nói thế này cho dễ hiểu này: cái tồn tại là cái mang tính dương (1), ý thức của con người là mang tính âm (2), và cái ở giữa, tức là cái năng biểu, cái ngôn ngữ đóng vai trò trung gian biểu đạt ấy chính là bóng: là cả hai, hoặc không 1 và không 2. Tất nhiên ai đó có thể bắt bẻ, cái 1, và 2 cũng không hoàn toàn là 1, 2. Đấy lại là chuyện khác rồi.

Và chỉ có bậc thánh nhân mới đưa tư tưởng của mình gần với sự vật được nhất, nghĩa là nhiều dương tính và ít bóng nhất. Khi nào vượt lên trên Nó thì đạt tới sự bất giới. Còn lại thì bóng cả :-D

Cho nên cánh mình cứ lả lơi, nghiêng ngả, í ẹ, uốn éo, làm hình làm dáng dài dài trên trang viết.
[ ... ]

11.2.11

Shit happens

Thủ lĩnh Đảng đối lập Tony Abbott ở Úc vừa gây sóng gió trên công luận khi truyền hình đưa chuyện ông thốt ra một từ ngữ khó nghe nhân trường hợp một lính Úc tử trận ở Afghanistan.



Vạ miệng

Tháng 10/2010, ông Tony Abbott có chuyến thăm căn cứ Tarin Kowt ở Afghanistan. Trước đó vài tuần, một hạ sĩ Úc là Jared MacKinney đã tử trận sau cuộc đọ súng với phiến quân Taliban. Khi trao đổi với một sĩ quan chỉ huy về tổn thất này, ông Abbott, sau vài giây ngưng nói, đã than một câu: “Ừ, đôi khi những chuyện 'shit' như thế xảy ra, phải vậy không?


Mark Riley và Tony Abbott
Đoạn đối thoại ngắn này đã được Kênh 7 ghi lại và phát sóng đúng vào dịp Quốc hội liên bang Úc tưởng niệm những binh sĩ thiệt mạng ở Afghanistan đầu tháng 2/2011.

Chưa hết, phóng viên Mark Riley của kênh 7 chất vấn câu nói của Abbott như một thái độ xem thường sự hi sinh của binh sĩ. “Các anh đã tách câu nói đó ra khỏi bối cảnh”, ông Abbott chống chế lại. Mark lại hỏi tiếp: “Tại sao ông nghĩ câu nói của ông bị tách khỏi bối cảnh?”.

Chính trị gia Tony Abbott khi đó đã… đứng im trong nhiều giây, nhìn trân trân vào phóng viên như thể đang cố kiềm nén sự phẫn nộ, rồi đáp lại rằng: “Tôi đã cho anh câu trả lời xứng đáng với anh rồi”.

Thanh minh

Cuối cùng thì ông Abbott cũng lên tiếng trong bài giải trình khá chi tiết về thái độ của mình rằng ông không bao giờ xem nhẹ sự hi sinh của người lính Úc. Do đó, theo ông, sự chỉ trích ông là hoàn toàn vô lối.

Ông lên án Kênh 7 đã không trung thực và chính họ lờ đi sự mất mát của hạ sĩ Jared MacKinney, thay vào đó lại dựng câu chuyện của ông để cố tình tạo ra một vụ truyền thông ầm ĩ.

Abbott nói mục đích của ông khi đi Afghanistan là “tìm hiểu sự hỗ trợ về quân sự cho binh lính tham chiến ở Afghanistan”. Nhưng khi tới quốc gia Trung Á này, ông nhận thấy “quân đội Úc đã có sự hỗ trợ không thể tốt hơn”.

Hạ sĩ MacKinney cùng vợ và con gái
Từ đó, ông hiểu cái chết của Jared MacKinney “hẳn là một điều tệ hại xảy ra trong cuộc chiến, mà không ai, không có gì có thể đổ lỗi”.

“Điều tệ hại” là chữ văn viết sau này của ông, còn tại hiện trường ông đã lỡ lời dùng chữ 'shit'. Cái bối cảnh mà Tony cho rằng câu thở than của ông bị tách ra là ở điểm này.

Tony Abbott đã đến gặp và nói chuyện với người vợ góa của hạ sĩ MacKinney. Ông cũng gửi lời xin lỗi đến gia đình của họ nếu lời nói của ông có làm họ phật ý.

Soi mói hay là trách nhiệm báo giới?

Câu chuyện lỡ lời và hình ảnh đứng ‘như Từ Hải’ trước truyền hình của ông Tony Abbott ngay lập tức được các kênh truyền hình và báo chí ở Úc đưa lại và thi nhau khai thác, mổ xẻ. Các trang tin điện tử đăng bài này thu hút hàng trăm bình luận của độc giả.

Một số ý kiến cho rằng một chính trị gia như Tony phải biết giữ lời ăn tiếng nói của mình trong mọi hoàn cảnh. Trong bối cảnh chia buồn vì sự mất mát của lính Úc, lời nói của ông dù chỉ là 'lỡ miệng' cũng khó thể chấp nhận được.

Quan điểm này phù hợp với giải trình tiếp theo của phóng viên Mark Riley trên chương trình ‘Sunrise’ (Chào buổi sáng) cũng của Kênh 7. Mark nói: “Không, tôi không hề cho rằng việc đưa đoạn tin này là tệ hại. Đây là thời đại của ánh sáng soi rọi vào khu vực chính trị, phải vậy không? Và công việc của tôi là theo dõi, và thông tin về những gì mà chính trị gia nói”.

Mark cũng phủ nhận trách nhiệm về phản ứng của ông Abbott trước ống kính, cũng như động cơ lôi kéo nhiều người xem khi đưa tin này.

Ý kiến phản đối Tony Abbott còn lên án toan tính ban đầu của ông là nhằm tìm kiếm những bằng chứng chống lại Đảng cầm quyền thiếu quan tâm đối với binh lính tham chiến ở Afghanistan, nhân trường hợp hạ sĩ MacKinney thiệt mạng.

Nhưng như chính Tony đã thừa nhận, ông không tìm thấy điều gì có thể trách cứ.

Ngược lại, không ít ý kiến của giới quan sát và độc giả phản đối Kênh 7 vì sự tọc mạch quá đà trước một phản ứng 'tính người' của ông Abbott. Nhiều người còn tuyên bố sẽ tẩy chay không xem kênh truyền hình này nữa.

Một người cha có con trai tử trận ở Afghanistan, ông Felix Sher, cũng bênh vực cho Tony Abbott, khi trao đổi với báo Herald Sun: “Tôi phải nói thật là Kênh 7 có máu hung hăng hiếu chiến”, ông Sher nói, “Tôi không tin ông Abbott có thể lạnh lùng, vô tâm, hay vô cảm như thế, mặc dù ông ấy cần cẩn trọng lời nói của mình”.

Ông Sher cũng cho rằng Kênh 7 đã bóp méo câu chuyện cũng như hình ảnh của Tony Abbott. Tỏ ra hiểu về cuộc chiến, người cha mất con này giải thích: “Điều mà ông Abbott cố gắng thể hiện là không để cho kẻ thù thỏa mãn với ý nghĩa rằng chúng ta mềm yếu”.

Bộ trưởng Tài chính của Đảng đối lập Andrew Robb cũng lên tiếng ủng hộ lãnh đạo đảng mình bằng việc chỉ trích Kênh 7 đã “hành động một cách đê tiện” và “gài bẫy một cách lố bịch”.

Chính trị hình ảnh

Thủ tướng Gillard
Gác một bên những lời chỉ trích hay bênh vực đối với cả Kênh 7 và ông Tony Abbott, điều có thể thấy được ở đây là bức tranh “đối lập” thú vị trên chính trường qua lăng kính của truyền thông.

Trên truyền hình, câu chuyện vạ miệng của Tony Abbott được biên tập viên nối kết với bài phát biểu đầy xúc động trước Quốc hội của bà Thủ tướng Julia Gilard khi tưởng niệm những người đã thiệt mạng trong thảm họa bão lụt ở Queensland vừa qua.

Cây bút bình luận chính trị hàng đầu của ABC News Annabel Crabb đã phân tích hai hình ảnh này bên cạnh nhau: một bên là đương kim Thủ tướng gạt lệ trước ống kính, một bên là đương kim thủ lĩnh Đảng đối lập đứng chết lặng nhìn vào mặt gã phóng viên như muốn đấm vỡ mũi hắn và cho rằng đôi khi những gì ‘tàn nhẫn nhất’ được phơi bày rõ qua hình ảnh.

Annabel Crabb kết luận: “Đó là góc cạnh khó nắm bắt, khó mô tả nhưng cũng khó mà quên được. Hình ảnh (trong giới chính trị) là như thế đó”.

Note: bài đăng báo
[ ... ]

2.2.11

Tết đến đít

Mẹ thi thoảng văng ra câu đó nếu mà thấy con cứ nhởn nha nhởn nhơ. Mẹ bao giờ cũng lo lắng tất thảy mọi thứ có được hoàn thành trước đêm 30 hay không.


Và mặc dù khởi động trước tiên, nhưng mẹ luôn về đích sau cùng. Khi con chuẩn bị ra đường đi chơi Giao Thừa, mẹ vẫn còn canh nồi măng, hoặc sửa soạn lại mâm cỗ cúng.


Với mẹ thì những tranh luận bỏ Tết hay giữ Tết, ăn theo Tết ta hay Tết Tàu, chả nghĩa lí gì. Càng ngày những mâm cao cỗ đầy, những sắm sanh lễ nghĩa càng giảm thiểu dần đi. Nhưng khi xã hội phát triển, đồng nghĩa với những đứa con đi xa ngày càng nhiều hơn, mẹ là người đầu tiên chờ Tết đến để hỏi câu đầu tiên: con có về không?


Khi bạn Vân cùng người yêu đến nhà chúc Tết, mẹ sẽ ra tiếp bạn cùng với con, và hình ảnh mà bạn Vân ấn tượng nhất là cuộc nói chuyện giữa mẹ và con trai: mẹ khoe là năm nay mẹ mua được con gà ngon hơn năm ngoái, hoặc những chiếc bánh chưng dài theo hình bánh tét mẹ gói năm nay tròn trịa và chắc tay hơn. Đó là cái con tự hào, hình như cả Hà Nội không ai gói được bánh chưng dài ngon bằng mẹ. Khi ấy con thường vào hùa nói những câu để cổ vũ mẹ, và luôn kèm theo lời cằn nhằn ra vẻ: mẹ mua nhiều đồ ăn quá. Nói thế, nhưng con vẫn luôn là chủ lực xơi hết mọi đồ mẹ nấu!


Mới đấy mà đã 3 cái Tết liền tù tì con không đón cùng gia đình. Tiếc tiền lì xì hùi hụi, hè hè. Năm nào con cũng có lãi, sau khi mừng tuổi đi và được mừng tuổi lại, từ bố mẹ, anh chị, các cháu!

Năm nay con đón Tết trong cái nóng 40 độ. Cũng đi chợ về làm món này món kia, có sửa soạn mâm cúng, rồi nhang khói đầy đủ. Ngày 29 và 30 bao giờ cũng cực nhất, vì không thể để việc nào còn sót lại qua năm mới. Ai bảo con đi thuê cái nhà to, có sân vườn, giờ dọn dẹp muốn ná thở vì nóng. Khi đó con lại nhớ câu mẹ nói, nhanh nhanh lên, Tết đến đít rồi. Con thích mẹ cứ hồn nhiên xài từ nôm na thế, dù mẹ có thể phát biểu ngon ơ trước các hội đoàn, phường quận mà mẹ vẫn chưa từ bỏ được trọng trách tham gia ba cái vụ vác tù và hàng tổng.


Hôm rồi, mẹ nhắc là con có nói chuyện tâm sự với mẹ thì nhớ đừng dùng tài ăn nói và nhiều kiến thức con học được nhé, mẹ không theo kịp đâu. Câu ý mẹ nói tỉnh bơ, mà nghe thấy đau hết mình mẩy, hóa ra là con vẫn chưa học được cái gì nên người.


Thành thử ra con viết cái này vì đang ê hết cả mông vì lau chùi, cọ rửa, dọn dẹp, cắt cỏ, suốt từ chập tối tới giờ đã nửa đêm rồi đấy, mồ hôi vẫn đang túa ra như tắm. Vừa làm con vừa lẩm bẩm trong mồm: Tết đến đít rồi, Tết đến đít rồi. Thế là nhớ mẹ.

Thực ra con cũng không có nhiều thời gian nhớ nhung gì cho cam. Nói chung là tranh thủ nhớ trong lúc làm việc, hoặc đi tắm, mẹ ạ. Chứ mà ngồi không lẩm cẩm mơ màng không bao giờ là tính cách mẹ muốn thấy ở thằng con chưa làm nên cơm cháo gì.
[ ... ]
8/3 adoption Arnold Matthew AussieBum autism ba láp babylift Barca bay Beauty Salon Beudrillard Bi black Black Friday Black Parade blog-social media Bob Gould body language bookseller boom boom Brenda Dervin bun sịt bupbe báochíchóe bóng bánh bún ốc bạn bố Camp-berra chim china chiến công chính trị chó chôm trên net Chúa chị chửi climate change codes of gender college closure Colombo Plan con gián con nít connector Copenhagen cross-cultural cultural studies cà chớn cànglúccàngbéo cànglúccànghâm cànglúccàngkul cànglúccàngsến cừu cựcnhảm development drugs dust storm dáo giục em Emo ending360 Facebook framing Froject Triangle gangs gardening ghen già Giáng Sinh gái Habermas having fun hhđ home HPI hugging Hà Nội hài kịch Indigo Japan quake Jessica jodi K46 không gái không nhãn không nhảm Kim Kim Edgar Kim Nguyen Kim Ngân Kỳ diệu Ladygaga latrine Lazarsfeld Lerner liênvănhóa lost for words Love Lê Tuyên lông lá lăn tăn lấy chồng McLuhan Melbourne migrant migration missing modernization myself môitrường mẹ nghèo ngoại Ngải Vị Vị nhạc nhạc nhẽo Nicole Kidman Nietzsche nàng Bân Oprah Oz Paul Petta phim phở phụ nữ Pink post secret public diplomacy Queen Queensland flood quảng cáo rock Ron Scollon rumor Rùa rảnh quá Saigon sense-making sex show hàng smart and sexy smoking social capital Spain stereotype stockholm Sunflowers sydney sông Hồng sịtni sống TED talk terror of knowing Thang Ngo thơ thơ Thủy Hử Tony truyền thông truyện trường cũ tumblr TV tình yêu tận thế Tết urbanisation videolearning Vietnam Vietnam war violet war what the fact World Cup final xe ôm XXmas ái kỷ Đà Nẵng đồng tính ẩm thật
 

©2009 GẤUxx | by TNB

Best Blogger TipsBest Blogger Tips